Chương 3
Có 1 cô bé con đứng trơ vơ ngoài cổng trường như đang đợi 1 ai đó. Chân nó vẽ ~ vòng tròn nhỏ trên đất 1 cách thờ ơ. Lâu lâu,nó ngước lên nhìn chúng bạn với đôi mắt thèm muốn.Các bạn ấy đều có cha mẹ tới rước… Nó ko hiểu sao,từ lúc nó hiểu chuyện nó đã ko thấy cha mẹ đâu. Nó có 2 người anh trai rất mực thương yêu nó.Nó chưa bao giờ hỏi các anh nó vì sao nó ko có ba mẹ…Song,hôm nay nó cãi nhau tới ẩu đả với 1 thằng nhóc cùng lớp vì cậu ta bảo cô nhóc ko có cha mẹ tới đón vì họ đã tự tử để trốn nợ… Tuy nó là con gái nhg nó đánh thằng bé kia ko ra mặt mũi nữa. Giờ đây,trong cặp nó là 1 lá thư mời mà… nó ko dám phải nói sao với 2 anh về chuyện này… Việc ấy làm nó suy nghĩ vẩn vơ từ lúc tan học tới giờ… Nó chợt nghĩ tới 1 người có thể giúp nó- “nhà tư vấn tâm lí”…
- Bi!
Nó giật mình khi nghe ai gọi mình. Đó là anh trai của nó. Bộ đồng phục cho thấy cậu ta chắc cũng vừa mới tan lớp là chạy vội qua đây ngay.
- Anh Ti!
- Đợi anh lâu không ?
- Em mới ra thôi ạ.
- Về nhà thôi nhóc.
- Nhưng em còn đợi bạn.Nó chần chừ ko đi,dù anh nó đã nắm bàn tay bé xíu của nó
- Bạn ấy tới không thấy sẽ về thôi. Bi ngoan, anh Hai còn phải đi làm nữa đó.
- Dạ. Bi ngoan ngoãn gật đầu.
Hai anh em đi được một lúc thì Mẫn tới,với đáng điệu vội vàng vì biết mình trễ hẹn với cô bé con. Không thấy cô bé, Mẫn cảm thấy buồn.Từ bao giờ ko biết Bi đã thành người bạn tri âm của cô ,là người Mẫn ko e dè bộc lộ cái tôi cô độc của mình …
Buồn,thế rồi cô nhóc lại gọi điện rủ đám bạn đi vũ trường…
Trong tiếng nhạc sập sình, các cô cậu bé mặt mày non choẹt nhg lại khoát lên người ~ bộ cánh mát mẻ,diêm dúa như cố tỏ ra ~ tay chơi sành sỏi ,lắc lư đến thoát loạn theo những vũ điệu cuồng nhiệt, ồn ào.Nơi đây có 2 loại người rõ rệt: ~ kẻ tiêu tiền ko thấy xót và ~ kẻ đổ biết bao mồ hôi để có ~ đồng lương còm cỏi. Hạo Tinh cũng là 1 trong số ấy.Nơi đây,hắn từng thấy bao sự bất công của kẻ giàu người nghèo,nhg hắn chưa bao giờ cho mình cái quyền đc ganh tị hay tự ti về thân phận mình.Hắn lặng lẽ giữa mọi người,ko muốn quá nhiều sự chú ý.Từ lâu hắn đã lãng quên chuyện mình từng là tâm điểm của vũ trụ.Hạo Tinh hôm nay chẳng là ai cả giữa cái xã hội này…
1 anh bạn đồng nghiệp cất tiếng gọi khi công việc của họ ngập đầu.Kèm theo đó tiếng càu nhàu…
- Tinh, đem một chai rượu cho bàn số 8 . Bọn choai choai bàn số 8 đó thật hợm hĩnh quá,mày phục vụ giùm tao nhé!
- Đc rồi.
Hắn bưng chai rược đến bàn số 8.Dường như khi ấy có mấy người đã ra sàn nhảy rồi,chỉ còn lại 1 cô gái ăn mặc phông phanh gục mặt lên bàn.
- Thưa cô, của cô đây.
Tuệ Mẫn ngước đầu lên, ánh mắt là ngà của người đã say. Thấy hắn, cô bé cười gằng,với tay cầm ly rượu ra hiệu cần rót thêm 1 ly.Dường như cô bé ko nhận ra hắn.Hắn tần ngần 1 lát làm Mẫn cáu lên.
- Tôi cần thêm rượu,anh mù sao?Muốn tôi nói với quản lí của anh ko hả?Đợi tiền phục vụ chứ gì?Đây,và phục vụ đi chứ!
Cô đặt tờ bạc lên bàn rồi cười.Lòng hắn đau lắm,nhg được thôi!Hắn đâu muốn mất việc.Hắn nghiên chai rót rượu vào cái ly cứ xiêu vẹo vì cầm ko vững của Mẫn.Cô nhóc nâng ly lên ực từng ngụm,uống như thể muốn ko còn là mình nữa! Ly thứ 3,cô bé giật luôn cái chai để tự rót cho mình.
- Sao… có thứ phục vụ chậm chạp… như anh chứ hả ! Cô nhóc cáu gắt,càu nhàu…
Hắn định ngăn lại ,nhưng …khi thấy cô bé gục khóc, hắn thôi ý định. “Cứ uống đi, có lẽ như thế sẽ giúp em khá hơn.”
Hắn đến gặp quản lí, xin nghỉ một buổi, nhưng bị từ chối.
- Cậu không thấy khách khứa đang đông sao hả?
- Tôi sẽ làm bù vào ngày mai mà.Làm thêm giờ cũng ko lấy lương.
- Tôi mặc kệ cậu. Nếu cậu muốn nghỉ thì tôi cho cậu nghỉ luôn, không một đồng lương.
Hắn nhìn người quản lí trong 1 phút,thêm 1 phút để suy nghĩ rồi nói:
- Cũng được, tôi xin nghỉ.
- Cậu…
Hắn tháo bảng tên ra để lên bàn rồi quay ra bàn số 8, nơi Mẫn đã gục đi vì rượu.
- Về thôi.
Hắn quàng tay Tuệ Mẫn lên cổ mình và bế cô bé lên,ra ngoài đón taxi đưa về nhà cô. Trên đường đi,cô nhóc nôn hết ra người hắn,rồi sau đó lại ngon lành dụi đầu vào vai hắn mà thiếp đi.Hắn chỉ thở dài nặng nề…
“ Tuệ Mẫn,sao em lại thế này chứ hả?...”
Cuối cùng chiếc taxi cũng dừng lại trước 1 toà biệt thự lớn,kính cổng cao tường với lối trang trí cổ điển nhg hiện đại và đầy nghệ thuật… Hắn bế cô nhóc xuống,rối rít xin lỗi tài xế rồi dìu cô nhóc về phía cổng mà bấm chuông. Vừa mở cửa, bà vú già ngạc nhiên nhìn hắn 1 hồi mới sực hoảng hốt khi thấy cô chủ mình bên cạnh hắn.
- Cô chủ!
- Cô ấy chỉ say một chút thôi, không có gì đâu.
- Cậu đưa cô ấy lên phòng giúp, để Vú pha nước nóng.Trên lầu 1 phòng đầu tiên đấy.
- Dạ.
Hắn ngoan ngoãn gật đầu rồi cõng Mẫn trên lưng để vào trong rồi lên lầu.Vừa mở cửa ra, thứ đầu tiên đập vào mắt hắn là poster của hắn-khi mà hắn còn đứng ở đỉnh cao phong độ.
Đặt Mẫn lên giường, hắn cẩn thận kéo mền đắp lại để cô bé khỏi lạnh vì bộ trang phục mỏng manh kia.
- Chanh nóng đây.
Bà vú bước vào. Hắn lễ phép cầm ly nước khỏi tay bà vú.
- Để cháu ạ.
Cẩn thận, dịu dàng, hắn đút cho cô bé từng muỗn một. Bà vú nhìn hắn gật gù. Sau đó, hắn lại nhẹ nhàng đặt Tuệ Mẫn xuống và xin phép ra về.Hắn ko muốn đụng độ với “ông ấy” lúc này,trong hoàn cảnh này. Khi hắn xuống dưới nhà thì có tiếng chuông ĐT,bà Vú vội vã chạy bắt máy.Hình như là của “ông ấy” .
- Dạ,Cô chủ…ko sao ạ…Bữa nay cô chủ… đánh banh về mệt quá nên ngủ rồi ,ko thể nghe điện thoại của ông đc ạ…Ông chủ lại đi công tác nữa sao?...Vâng,tôi sẽ nhắn lại với cô ấy ạ.
Bà vú cúp máy rồi quay qua hắn,lúc hắn đang đứng ngay cửa để xin phép ra về…
- Cháu về, Vú chăm sóc cô ấy nhé.
- Tôi tiễn cậu ra cửa.
Ra khỏi cửa căn nhà cao rộng và sang trọng đó, hắn chợt hiểu ra từ đâu Tuệ Mẫn có lối sống buông thả,bất cần đó. Ngày trước,khi biết Tuệ Mẫn,chưa bao giờ hắn đặt chân tới đây và cũng ít khi Mẫn kể chuyện gia đình mình cho hắn nghe. Hắn đi bộ về nhà-hôm nay hắn mà về sớm giờ này thế nào Khải Tú cũng biết chuyện hắn đã bị đuổi việc và lo lắng. Hắn ko muốn các em mình quá bận tâm lo cho hắn…
Đường phố Ocean về khuya vẫn tấp nập,và dường như chẳng ai thèm quan tâm tới hắn. Trong đầu hắn miên man nhớ lại những chuyện ngày trứơc…